top of page
  • Black Facebook Icon
  • Black YouTube Icon
  • Black Google+ Icon
  • Black Twitter Icon
DkziRO-UwAAo4aP.jpg

1. Hoài Anh

Ten Chittaphon Leechaiyapornkul! Chìm đắm trong bước chân anh.
Ten is Ten. Ten is ART. Từ ánh mắt, hơi thở, bước chân, nụ cười trên sân khấu đều mang một nét vô cùng nghệ thuật. Người ta có thể nói anh điên trên sân khấu, nhưng ai mà điên được như anh ý! Sao có thể tạo nên một nét nghệ thuật vừa lạ, vừa điên nhưng ai cũng phải chìm đắm. Giống như thuốc phiện vậy, đầy ma mị, thu hút. Nếm thử một lần thì không thể rời bỏ, tiếp xúc một lần càng không thể thoát khỏi vòng quay cuồng nhiệt. Mặc cho vóc dáng nhỏ nhắn, mặc cho quá khứ có ảnh hưởng đến cơ thể anh, anh vẫn giữ cho bản thân một phong thái riêng mà không ai có, rồi chỉ cần luớt nhẹ qua cũng đủ khiến cho ta không thể rời đi ánh nhìn.

Con người trên sân khấu và con người thường ngày giống như hai cực của trái đất vậy. Dù cách xa nhau gần 13 nghìn km nhưng vẫn mang một lực hút vô hạn. Ten dường như là con người của hai thái cực vậy. Có thể cuồng loạn, oanh tạc khắp chốn, hoan lạc trong bầu không khí đầy phấn khích, điên cuồng, nhưng hơn hết là cả một bầu trời đầy trong sáng tươi trẻ mà còn người thực của anh mang lại. Nhẹ nhàng mà sâu lắng, vui nhộn đáng yêu mà đầy tình cảm, tâm tư. Một nghệ sỹ đầy nhiệt huyết, tình yêu mãnh liệt với nghệ thuật với phong thái của một công tử gia giáo nhưng cũng lại tràn ngập tình yêu với con người. Người nghệ sỹ hòa đồng, thân thiện mà đầy vui tươi, trẻ trung. Nhìn thấy Ten là thấy cả một bầu trời ấm áp, nhẹ nhàng, tươi trẻ, là say trong nụ cười tươi tắn, yêu đời, yêu nhạc, yêu nghệ thuật, đầy nhiệt huyết.
Trong giới nghệ sỹ, đặc biệt trong cái nhìn của fan, anh mang một cảm giác vô cùng khác lạ mà không ai có. Đó là khí chất tỏa ra từ con người anh bao trùm lên bầu không khí của những người xung quanh để rồi căng tràn sự hưng phấn, phấn khích đến tột cùng. Phấn khích khi thấy từng chuyển động của , khi thấy nụ cười của anh, khi nghe được giọng hát ngọt ngào không mấy được phô diện. Ta như một kẻ nghiện, điên cuồng, nghiện ngập, chìm sâu trong con người ấy, thèm khát khám phá, khao khát say mê.
Thực thú vị trước con người ấy, thích những thứ ít người biết, ghét những thứ mà ai nghe thấy cũng mơ hồ. Nhưng không ai có thể thấu hiểu được bởi hộ chứng dị biệt ấy lại chính là đặc điểm nhận dạng mà ai cũng khắc ghi, nhớ mãi và được thấu hiểu bởi cũng có rất nhiều sự trùng hợp giống với anh. Lời anh cất lên rằng “ The dawn won’t spread the brightest light if there is no darkness”. Anh bước ra từ bóng tối, mang đến ánh sáng mới, gợi lên lòng nhiệt huyết trong mỗi tâm hồn. Ai dám nói rằng idol chỉ mang lại các tác phẩm nghệ thuật giúp fan thư giãn, đó còn là một nguồn động lực, là bài học mà ta học hỏi không ngừng, phấn khích, đam mê sống dậy trong mỗi tâm hồn.
Đến với SM entertainment là một bước đệm mạnh mẽ để rồi nổi bật lên một nghệ sỹ tài năng, tuyệt vời, nhưng đó cũng chính là hạn chết đối với một nghệ sỹ gần như hoàn hảo như Ten. Với khả năng nhảy tuyệt vời, diễn xuất tuyệt đỉnh nhưng chính là hạn chế đi chất giọng vô cùng ngọt ngào, nhẹ nhàng đi vào tim của fan để rồi rung động đến nghẹt thở.
Đã rất lâu rồi “mình” mới gặp được một con người vô cùng đặc biệt, thu hút ngay từ cái nhìn đầu, cuồng loạn từng phút giây, nhưng cũng lại vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng, đáng yêu. Ten vừa là nguồn động lực giúp fan tự tin hơn, sống thực với đam mê và là niềm vui mới để mỗi ngày lại càng nhiệt huyết giống như anh!

15.png

2. 

Nói thế nào đây? thật sự không muốn gắn cái từ bias vào idol nữa, vì mình hiểu khi mình nói mình bias ai thì đồng nghĩa con đường sau này phải đi cùng. Mình rất sợ, sợ mình không làm tròn với bias của mình. Mình biết cậu vào 3 năm trước khi mà NCT đang chuẩn bị debut. Lúc đó chưa định hình được mình sẽ thích ai, vì mình là một con SM stan nên cứ xem và ủng hộ thôi. Rồi cậu được debut với Unit NCT U vào năm 2016, lúc đó cũng chỉ thích vì cậu cười rất xinh lại hay ngại, phần là người Thái nên lúc nào cậu cũng im im, hiền như cục bột. Thích thì cứ bình bình qua ngày, tháng 7/2016 cậu tham gia "Hit The Stage", lúc biết có show này mình thích cực vì toàn idol giỏi nhảy tham gia. Mình xem máy tập đầu đã đổ cậu rồi. Cậu ở ngoài và lên stage khác nhau hoàn toàn, lại có thể biến hoá nhiều concept, mình chã biết về nhảy nhiều nhưng cảm giác cứ bị cuốn theo. Trên thế giới này hoặc gần hơn là Kpop người nhảy giỏi nhiều vô kể nhưng mình cảm giác thích thật sự rất ít người. Cái Stage mà với mình nó là stage tuyệt vời nhất mà mình từng xem là Stage cậu diễn ở ep 6. Từ dàn dừng, biên đạo, diễn xuất, kỹ năng dance và độ hoành tránh đều đáng được 100+. Và đúng như mình tin hôm đó cậu chiến thắng, cả đêm đó mình xem đi xem lại rất nhiều rồi xúc động quá mà khóc luôn. Sau này mình mới hiểu mình khóc khi đó 1 phần vì thương cậu, cậu rất áp lực khi mang cái danh idol SM đi thi, 1 phần cho tới bây giờ dù có xem bao nhiêu stage nữa cũng chưa có cái nào làm mình mở mang tầm mắt và xúc động như vậy. Lúc đó cậu đang nổi nhưng SM làm mình cáu, giấu cậu đi hẳn 2 năm. Suốt 2 năm đó mình nhìn từng người trong nhóm debut rồi comeback mà thấy đau lòng, mình tự hỏi Ten của mình ở đâu? Mình đợi một Unit nào đó có mặt cậu nhưng SM đáp lại mình là không có. Rồi có những thứ cuốn mình đi ngay lúc hai năm trước cũng chưa

nghĩ sẽ bias cậu. Nghe tin cậu comeback thật sự rất vui, cuối cùng mình cũng được thấy cậu trên Stage và Show rồi. MV comback thì quá tuyệt và lần đầu mình nghe cậu hát nhiều như thế và thật sự rất là hay. Cảm ơn cậu vì đã trở lại, cảm ơn cậu nhiều lắm. Ten à.

3. Anh à,
Ba năm trôi qua nhanh quá. Ba năm trước, em mất mẹ. Ba năm trước, em trầm cảm chẳng dám nói chuyện với ai. Ba năm trước, em sợ đi học, sợ giao tiếp, sợ cuộc sống xung quang. Nhưng cũng ba năm trước, em gặp anh. Anh khi ấy, là chàng trai SR15B đầy nhiệt huyết. Anh khi ấy, sống hết mình với đam mê. Cũng chính anh khi ấy, nụ cười như ánh mặt trời ngày xuân, tươi tắn và ấp áp đã thắp sáng thế giới của em.
Bước chân vào cánh cổng trường cấp 3 lạ lẫm về mọi thứ, em không quen biết ai, cũng chưa quen với nhịp điệu của một ngôi trường mới, cấp học mới. Khi ấy em cần nhất chỉ là một người có thể dìu dắt em, lắng nghe em. Nhưng em không có, vì mẹ em mất rồi, mất sau khai giảng một ngày. Em khi ấy cô đơn biết mấy, em chơi vơi không có mục tiêu, hoài bão. Em nhận ra bấy lâu nay mình phụ thuộc vào mẹ quá nhiều, để đến bây giờ mẹ không còn em cũng chẳng biết làm gì cả. Em từng muốn chết đi, từng muốn đi đâu đó thật xa rồi không bao giờ trở về nữa. Nhưng em vẫn còn những mối ràng buộc, còn em gái, còn bà ngoại, họ đang trông chờ vào em, em không thể chết. Mà em sống cũng có khác gì chết đâu, mỗi ngày đều đi học nhưng mông lung không mục đích, mỗi ngày đều làm những việc mình không thích, đều nghe những điều mình không muốn, đều bị người khác thương hại. Em nhận ra, bỏ cuộc không đáng tiếc, khi kiệt sức mà không thể bỏ cuộc còn đáng buồn hơn!
Khi mà bản thân em tưởng chừng như vô vọng, thì em gặp Ten, em gặp chàng rookie đầy nhiệt huyết tuổi trẻ năm ấy. Anh của em có thể vượt qua khoảng cách địa lí, vượt qua những bài kiểm tra khắt khe, vượt cả rào cản về văng hoá, ngôn ngữ để đến Hàn Quốc xa xôi, ngày ngày cạnh tranh với bao nhiêu người để thực hiện ước mơ. Anh của em dù mệt mỏi cũng không kêu than, anh của em dù áp lực vẫn nở nụ

18.png

cười rực rỡ. Người em thương tuyệt vời như thế, vậy mà em chỉ vì một chút khó khăn xa lạ mà lại muốn bỏ cuộc, muốn từ bỏ cuộc sống ư? Làm sao sống mù mịt như vậy mãi được! Nếu Ten trong hoàn cảnh của em, nhất định anh sẽ không bỏ cuộc. Em đến trường, cố gắng theo kịp bài học, bắt chuyện với bạn bè nhiều hơn ngoài ra, em còn dõi theo Ten. Em xem từng mẩu fancam, đọc từng câu chuyện nhỏ về mặt trời của em, mỗi khi mệt mỏi chỉ cần nhìn anh là sẽ như được tiếp thêm sức mạnh, em mù quáng quá anh nhỉ? Nhưng mù quáng vì anh, em tình nguyện.Cuộc đời em như rẽ sang trang khác kể từ khi gặp Ten, kì diệu quá phải không anh? Bây giờ em vẫn dõi theo anh, nhưng em dành ưu tiên cho việc học đầu tiên. Em ngày ngày phấn đấu vì em muốn gặp Ten, vì Ten của em bây giờ đã debut rồi, mặt trời của em nay đã trở thành mặt trời của hàng ngàn cô gái khác. Nhưng em vẫn muốn gặp Ten, em muốn kể Ten nghe câu chuyện của em. Rằng có một cô gái Việt Nam yêu Ten như em. Ten của em, xin hãy giữ sức khoẻ đợi em nhé! Thương nhớ mặt trời của em - Ten Chittaphon 💙Việt Nam, một ngày nắng.

30.png

4.

Cái tên NCT thực sự lúc ban đầu rất mới mẻ và lạ lẫm với em. Một boygroup mà ngay cả các unit em còn không thể biết hết nói gì đến tên của các thành viên. Bởi vậy nên, Ten à, điều đầu tiên em biết về anh không  phải là tên mà là sự đáng yêu của anh qua một lần tình cờ xem Vlive của anh. Kể từ đó em mới tìm hiểu về anh nhiều hơn, biết được tên của anh là Ten, nó thật dễ nhớ phải không, rồi em mới biết anh là người có khả năng nhảy tốt nhất NCT. Mỗi lần comeback, dù rất hiếm hoi, anh ngày càng trưởng  thành hơn với ‘‘The 7th Sense’’, ‘‘Dream in a dream’’ cùng với các ‘‘siêu phẩm’’ trong năm nay là ‘‘Baby don’t stop’’, ‘‘New Heroes’’ và ‘‘Black on black’’ qua tất cả em thấy anh càng ngày càng cuốn hút hơn với những bước nhảy mạnh mẽ. Em rất ngưỡng mộ anh vì anh là người Thái nhưng tiếng Hàn và tiếng Anh của anh lại khá tốt, một mình ở một đất nước xa lạ như vậy chắc khó khăn lắm phải không ạ? Ngày SM chính thức giới thiệu dự án NCT 2018 em thực sự rất vui vì biết rằng anh sắp trở lại cùng với NCT, vui vì lại sắp được nhìn thấy anh thường xuyên hơn. Sau một năm vắng bóng thì sự trở lại lần này thực sự có ý nghĩa rất lớn. Từ đó em đếm từng ngày chờ anh comeback. Khá bất ngờ NCT U đã trở lại với đội hình không có anh, thực sự em có hơi buồn một chút, nhưng tất cả sự hụt hẫng của em đã tan biến với "Baby don't stop" anh đã cho mọi người thấy sự sexy nhưng vẫn rất cute của mình. Bài hát này ra trùng với thời điểm sinh nhật của anh nên niềm vui của em dường như được nhân lên gấp đôi. Mới này nào còn ở trong SMRookies giờ anh đã là chàng trai trưởng thành và các kĩ năng cũng được cải thiện rất nhiều chắc anh đã luyện tập rất nhiều phải không Ten? Thêm một lần nữa em lại thấp thỏm vì anh phải về nước để thực hiện hiện sứ mệnh của mình với đất nước, nếu mấy năm không thể thấy Ten

nhảy thì chắc tụi em buồn chết mất. Nhưng may mắn thay ông trời đã nghe thấy những lời cầu nguyện của tụi em nên không để anh nhập ngũ, vậy là anh không phải xa NCT, NCTzen rồi, thật tốt phải không Ten?     Ten trên sân khấu và Ten dưới  ánh đèn là hai người hoàn toàn trái ngược nhau. Một Ten ngầu, sexy lấy đi tâm trí của NCTzen và một Ten đáng yêu hết nói làm tan chảy trái tim fan. Ten luôn thân thiện với những thành viên khác trong NCT, Ten luôn cười thật tươi với fan. Theo dõi anh lâu như vậy nhưng em không hiểu là tại sao anh lại ghét hoa quả vậy, tại sao vậy Ten? Anh cao bao nhiêu mét hảTen, bao nhiêu hả anh? Hi vọng một ngày có thể nghe đáp án từ anh, nhưng không biết câu trả lời cũng không sao bởi như vậy anh càng khiến NCTzen yêu anh nhiều hơn. Ten đáng yêu lắm, đơn giản lắm, mọi người hãy bảo vệ và yêu thương Ten nhiều hơn nhé!      Lời cuối em muốn nói với Ten là : Ten à hãy luôn mạnh khỏe, đừng để bị ốm, đừng tập luyện quá sức nhé, đừng để tụi em phải lo lắng cho anh nhé. Chúc anh và NCT sẽ nhận được nhiều tình cảm từ mọi người nhé. NCTzen luôn bên cạnh anh, fighting!

 

5.

"Ai trong chúng ta cũng sẽ có một người trong lòng, trân quý hơn mọi điều trên thế gian. Trân quý đến mức không gì trên đời có thể tổn hại, kể cả chính đôi tay người. Dẫu lệ có đổ trong lòng, ta cũng xin giữ người trong trọn vẹn yêu thương."

Mặc dù Ten có thể không phải là người trân quý nhất trên thế gian này với em nhưng lại là người mà em dùng cả thanh xuân để theo đuổi, để bảo vệ. Em thương anh đến vô cùng. Dù cho không cùng anh bắt đầu cuộc hành trình nhưng em sẽ mãi nhắc nhở bản thân mình là phải cùng anh đi đến cuối, là phải cố gắng hết mình ủng hộ cho anh, không cho phép bản thân mình bỏ cuộc trong khi anh thì vẫn cố gắng hết sức. 2 năm dù cho không dài nhưng lại là cả hành trình: trị liệu chấn thương, không được gặp fan thường xuyên, việc thực hiện ước mơ buộc phải tạm hoãn lại nhưng anh vẫn cố gắng luyện tập từng ngày, cố gắng từng chút một để lại được xuất hiện trước mặt những người thương yêu mình, được thể hiện những gì mình đã cố gắng trong suốt một khoảng thời gian vắng bóng. Những điều anh làm, bọn em hiểu hết, những lần anh cố gắng, chúng em đều biết cả. Và cuối cùng anh cũng đã ở đây, được chơi đùa cùng 17 người anh em còn lại, được thể hiện lại tài năng của bản thân, mọi thứ anh cố gắng cuối cùng cũng đã được đền đáp <3. Là dự án kết thúc cho Station2  hay màn comback với Baby Don't Stop nhưng cả về vũ đạo và giọng hát lại có một sự thay đổi lớn mà trong đó là bao mồ hôi công sức của anh. Giọng hát ấy đã thật sự trưởng thành và ngày càng hay hơn, có sự bứt phá hơn như anh vậy T_T. Hay một đoạn Solo Dance trong Black On Black cũng đủ để cho chúng em cảm thấy tự hào rất nhiều, Tenie nhỏ bé của chúng em đã làm thật sự tốt, mặt trời nhỏ ấy ngày càng tỏa sáng đúng như tên gọi mà vốn dĩ là thuộc về nó <3 Chính vì vậy, chúng em bây giờ sẽ cùng anh

33.png

cố gắng, để cho anh bước trên con đường trải dầy hoa mà thôi <3 Giông bão ngoài kia chúng em sẽ thay anh gánh cả nửa cuộc đời. Hãy cứ vui vẻ, cười nhiều vào, cứ đi chơi với các anh, em hay làm những gì anh cảm thấy là đúng, bọn em sẽ cố gắng ủng hộ, cùng anh thực hiện một cách tốt nhất.Cuối cùng chỉ mong Tennn của em có một cuộc sống thật vui vẻ, an nhiên và hạnh phúc thật nhiều <3 "The dawn won't spread the brightest light if there is no darkness".

 

34.png

6.

Chào chàng trai Ten Chittaphon Leechaiyapornkul!

Bây giờ tớ lại ngồi đây mà viết vài điều về cậu, chỉ là những lời nói từ tận đáy lòng tớ thôi, nó giản dị lắm...chẳng hoa mĩ hay bay bổng gì cả đâu

Tớ biết đến cậu như thế nào nhỉ? Là yêu từ cái nhìn đầu tiên? Không phải đâu, trước khi biết đến cậu, tớ yêu thích rất nhiều người, thần tượng rất nhiều người...nhưng khi tớ gặp được cậu, tất cả những điều đó như trở thành tạm bợ.

Nói thế nào đây nhỉ? Thoạt nhìn ấn tượng lần đầu của tớ đối với cậu thật sự chỉ là vì nụ cười tỏa nắng đầy ấm áp của cậu thôi! Chẳng phải giọng hát, chẳng phải khả năng nhảy..cũng chả phải bất cứ điều gì, ấn tượng đầu ấy chỉ đơn giản là nụ cười thôi. Còn về những điều khác, phải đến sau này tớ mới thật sự cảm nhận được hết từ anh..con người cậu vốn rất hoàn hảo nhỉ? Ít nhất trong mắt tớ là như vậy đó Ten à

Tính cách của Chittaphon thì sao nhỉ? Nó như một thái cực đối lập hoàn toàn với tớ đấy. Chittaphon của tớ là một người vui vẻ, đáng yêu, hay cười hay nói lại hay làm trò con bò nữa. Luôn khiến người khác thấy thoải mái và ấm áp khi ở cạnh bên. Nhưng dù tính cách như hai thái cực đối lập thì tớ và cậu vẫn giống nhau ở một chỗ là luôn cố gắng hết sức để làm điều mình mong muốn, không bỏ cuộc, không từ bỏ...

Nhưng giống nhau ở điểm đó thì cũng không thể phủ nhận rằng ngoại hình và tài năng thì cậu ở trên một nơi rất cao, rất xa vời với

tớ. Cậu có tất cả nhưng tớ thì chỉ có mỗi cậu thôi Tiểu Thập à! Giá như tớ được gặp cậu một lần nhỉ? Dù chỉ là một lần thoáng qua. Nếu người tớ gặp chính là cậu thật, chính là Ten Chittaphon Leechaiyapornkul bằng xương bằng thịt, dù có cách 5m hay thậm chí là 10m, dù đó chỉ là một bóng lưng mờ ảo thì tớ vẫn sẽ khắc ghi nó thật sâu vào trong tâm trí này, rằng Đó chính là người tôi thương, là tín ngưỡng cho tuổi trẻ của tôi.

Tớ đã có nói rồi, Tiểu Thập không phải là idol đầu tiên em yêu thương. Nhưng không biết vì sao Tiểu Thập lại là người đầu tiên cho tớ cảm giác lạ đến vậy. Cảm giác ấy đặc biệt lắm! Mỗi khi đọc những bài phỏng vấn của cậu, những bài báo về cậu, những mẩu chuyện nhỏ nhặt về cậu...tim tớ đều chệch hẳn đi một nhịp. Cũng là vì điều đó, tớ không biết từ khi nào hai từ "đặc biệt" ấy tớ lại chỉ dành mỗi cho Chittaphon thôi.. Là tớ đã thích cậu rồi sao? Thích rất nhiều rồi phải không?

Chittaphon à, tớ đã chọn cậu thay vì chọn thế giới này, cũng chẳng hề đem ấy so sánh cậu với thế giới này của tớ. Bởi tớ biết, thế giới của tớ chỉ là toàn những điều mệt mỏi và xấu xa, còn cậu thì lại luôn đem đến cho tớ sự tốt đẹp, dịu dàng. Là chính cậu hoàn hảo quá chăng, không đâu, nhân thế này chẳng có bất cứ điều gì có thể cho là hoàn hảo cả...chỉ là những điều cậu cho tớ, tớ đều cảm nhận nó là những điều chân thành hoàn hảo nhất thôi

Có thể thấy cậu vui cười, hoan hỉ trong ánh hào quang nhưng không thể thấy giọt nước mắt trong âm thầm của cậu. Có thể nhìn thấy cậu đứng trên sân khấu của ánh đèn chói lọi nhưng lại chẳng thể thấy cậu gục ngã trong phòng tập. Có thể nhìn thấy cậu là một thiếu niên ngang ngang dọc dọc đầy sức sống nhưng lại chẳng thế thấy cậu khi già đi. Là thế đấy, cuộc sống này vốn thật kì lạ...tớ có thể nhìn thấy rất nhiều điều nhưng mãi chẳng thể thấy được góc tối của nó, cũng mãi chẳng thể chạm tay tới những điều đó.

Ten Chittaphon Leechaiyapornkul của tớ, tớ không biết thế giới ngoài kia yêu cậu thế nào, thứ mà họ yêu có lẽ là dáng vẻ đẹp trai của anh, dáng vẻ đầy vui vẻ và đáng yêu trên ánh hào quang của sân khấu... Nhưng tớ, tớ yêu Chittaphon ở mọi khía cạnh, yêu vì đó chính là cậu. Tớ từng rất lạc lối trong chính cuộc sống của mình, từng buông thả tất cả, từng cho mình là kẻ vô tích sự.. Cho đến khi gặp được cậu, người mang đến cho tớ một thứ ánh sáng đầy kì diệu, cứu rỗi đi cuộc sống này của tớ. Tớ thương cậu rất nhiều, thương cả những nỗ lực thay đổi bản thân qua từng ngày của cậu, thương cả những điều mà người ta ít để ý. Tớ biết, thế giới mà cậu đang sống, cái thế giới của hào nhoáng ấy thật lắm điều khắc nghiệt và giả dối.. Tớ sợ lắm nếu một ngày Chittaphon của tớ thay đổi, mỗi ngày sống nhưng lại chẳng thể là chính mình, sẽ có một lúc nào đó nụ cười như bây giờ của cậu sẽ dần ít đi chăng? Tớ sợ cậu sẽ bị làm tổn thương, sẽ cậu sẽ đem chính mình ra thay đổi thật nhiều để làm vừa lòng người khác..tớ sợ lắm Chittaphon à? Nhưng tớ phải làm gì đây, tớ có thể không..có thể đem Chittaphon , mảnh dịu dàng tươi đẹp của tớ đem cất giấu thật kĩ trong trái tim này được không, để không ai làm cậu tổn thương cả. Chittaphon của tớ, cậu chính là báu vật vô giá nhất, cậu đừng vì bất cứ ai mà thay đổi mình khác đi được không? Hứa với tớ được không?

Tớ yêu thương cậu thầm lặng lắm, tớ chẳng muốn ai biết đến sự yêu thương đó cả...ích kỉ ư? Tớ chấp nhận vì tớ yêu thương cậu.

Tớ muốn cùng cậu, không phải là muốn cùng cậu nhắm mắt cũng một lúc và thức cùng một giờ, cũng chẳng phải muốn nắm lấy tay cậu đi trên chặng đường dài, tay nắm lấy tay thật chặt. Mà tớ chỉ muốn cùng cậu cứ mãi song hành ở hai thế giới như vậy, chẳng xuất hiện thêm bất cứ ai cũng chẳng rung động vì bất cứ ai...bình lặng mà ngắm nhìn thời gian trôi qua, bình lặng mà yêu thương cậu.

Mà Chittaphon này, cậu biết không? Tớ là một đứa dốt ngoại ngữ.. Nhưng có 3 cậu mà tớ thuộc nằm lòng, "I Love You", "나는 너를 사랑해" và "ฉันรักคุณ" để khi tớ có có hội gặp cậu, tớ có thể nói cho cậu biết tớ thích cậu đến nhường nào..

 

7.

Ten không phải là bias đầu tiên của mình nhưng Ten chắc chắn là bias đã khiến cho mình khóc nhiều nhất.  Mình khóc chỉ vì bóng lưng nhỏ bé của cậu ấy ở sân bay, một tấm hình mờ đến chẳng thấy gì vậy mà lại khiến mình bật khóc vì mình nhận ra trong đấy có chàng trai mình mong đợi. Mình khóc khi thấy cậu ấy ngồi xe lăn chỉ vì mình thương đôi chân ấy,  đôi chân với những điệu nhảy mạnh mẽ đã đưa mình đến với Ten. Mình khóc khi thấy cậu ấy xuất hiện chỉ vỏn vẹn mấy giây trên sân khấu, khóc cho sự chờ đợi chưa có lời đáp của chính mình. Mình lại khóc khi thấy bóng lưng nhỏ bé ấy đứng dưới sân khấu ngước nhìn lên nơi những người anh em,  người bạn chung nhóm đang được biểu diễn.
Nhiều người hỏi mình thương cậu ấy đau lòng đến thế thì thôi đừng thương nữa.  Mình cũng muốn lắm chứ, muốn đừng thương cậu ấy nữa, muốn không phải khóc vì một chàng trai ở một đất nước xa xôi ấy nữa.  Nhưng mình lại không làm được... Mình không thể nào ngừng theo dõi cậu ấy, không thể nào ngừng chờ đợi cậu ấy, cũng như không thể nào ngừng khóc vì cậu ấy.
Lựa chọn thương Ten là lựa chọn chuỗi những ngày chờ đợi. "Ten bị thương xin đừng cho cậu ấy comeback mặc dù mình nhớ cậu ấy đến phát điên rồi.  Ten bị thương xin hãy để cậu ấy nghỉ ngơi mặc dù mình nhớ cậu ấy đến phát điên rồi. Ten bị thương xin đừng..." bọn mình cứ hay nhắn với nhau như vậy trên group chat rồi tự động viên nhau hãy đợi cậu ấy thêm một chút thôi,  một chút thôi.
Nếu có ai hỏi chờ đợi Ten có đáng không mình sẽ không ngần ngại trả lời đáng rất đáng chứ.  Nhìn vào lần comeback này mình cảm thấy những ngày tháng mình dành để đợi Ten là xứng đáng lắm.  Những ai bên Ten, cùng Ten trải qua thời gian "ngủ đông" ấy sẽ hiểu lần comeback này tuyệt vời đến thế nào.  

37.png

Cảm ơn những ai đã bên cạnh Ten những lúc khó khăn nhất.Cảm ơn những masternim,  những admin của các blog,  các fanpage về Ten đã tiếp thêm sức mạnh để mình có thể đợi Ten đến ngày hôm nay.Cảm ơn Ten vì cậu đấy đã tuyệt vời như thế,  đã đáng yêu như thế để mình có đủ động lực đợi chờ cậu ấy.Ten à phải thật khỏe mạnh nhé mình không muốn khóc vì cậu nữa đâu.  

42.png

8.

Gửi anh, chàng trai 960227.
Em biết và đến với anh, không sớm cũng không muộn. Nhưng có lẽ, bao nhiêu đấy thời gian cũng đủ giúp em có thể hiểu, em yêu thương anh nhiều đến nhường nào. Người ta nói “uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời” quả là không sai mà! Em vô tình thấy được ánh mắt dịu dàng của anh, và em biết rằng sẽ không bao giờ thoát ra được khỏi sự dịu dàng ấy. Anh - chàng hoàng tử Thái tài năng, đẹp trai, hòa đồng, hài hước và hơn hết, anh có một trái tim ấm áp luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, luôn quan tâm đến fans của mình.
Trước đây, em từng thích rất nhiều chàng trai, nhưng khoảng thời gian em say nắng họ, luôn rất ngắn ngủi. Và anh, người đầu tiên khiến em đắm chìm như thế này. Cuối cùng, em cũng hiểu được cảm giác thích một người, yêu thương một người thật sự là thế nào. Chính là làm mọi thứ phai mờ đi, để anh xuất hiện một cách rực rỡ. Chỉ muốn mang cả thế giới chứa đựng những yêu thương, bình yên, những điều tốt đẹp nhất dành trọn cho anh.
 Người ngoài, họ nói em yêu thương mù quáng. Nhưng không, họ không hiểu, họ không biết tình cảm giữa chúng ta nó trong sáng và tươi đẹp tới mức nào. Em cảm thấy, có thể thích anh, là một điều vô cùng tốt đẹp. Gặp được anh, đem lòng yêu mến anh, chính là một loại may mắn của em. Lúc vui vẻ có thể cười với anh nhiều hơn, lúc nói chuyện đều sẽ vô tình hay hữu ý mà khen ngợi anh. Lúc không làm gì cũng có thể nhớ tới anh. Giữa biển người bao la này, nhận ra anh, tìm gặp anh, đi theo anh,.. đối với em là một niềm hạnh phúc.
  Hai năm qua, yêu anh, chờ đợi anh, nhớ nhung anh. Chittaphon, không biết từ khi nào, lại trở thành một người quan trọng trong cuộc đời của em. Từ từ thâm nhập từng

chút từng chút một vào cuộc sống của em, khiến cho em lệ nóng tràn mi, có những khoảnh khắc, nụ cười của anh từng khiến em muốn cho đi cả thế giới này. Vì Chittaphon mà cố gắng, vì Chittaphon mà nỗ lực hết mình. Thanh xuân có Chittaphon, mỗi ngày đều hạnh phúc, mỗi ngày bầu trời đều trong xanh, không một gợn mây. Tình cảm đối với anh, theo thời gian cứ thế mà đong đầy trong trái tim em. Anh đã lấp đầy khoảng trống trong thế giới của em, thêm vào đó một chút tình yêu, một chút ước mong và cả đợi chờ. Cảm ơn anh, vì đã xuất hiện vào những năm tháng tuổi trẻ của em. Cảm ơn vì đã cho em động lực. Cảm ơn vì đã cho em những giây phút vui vẻ và hạnh phúc nhất. Chúng ta hãy đi nhau đi hết quãng đường còn lại nhé? Em sẽ luôn bên anh, ủng hộ anh, và yêu thương anh nhiều hơn nữa.Em yêu anh, Ten ♥

3.png

9. Mình muốn kể về hành trình muộn màng đến với Ten của mình – bà chị công sở 9x đời đầu, hơn Ten vài tuổi :)). Mình là fan của idol thế hệ thứ hai cùng công ty với NCT, nhưng có lẽ do cái tính lười nên mình đã không hề để ý đến SM Rookies, sau này khi NCT debut mình cũng xem một số MV nhưng không quan tâm lắm. Nghe đến cái tên Ten, mình chỉ biết đây là em idol Thái đầu tiên của SM, có nhiều ảnh predebut, đặc biệt là bức ảnh selfie khi em gái bị mắng. Mặc dù mình từng cười bò vì đoạn video Ten hồi bé nhảy bên cây đàn piano, mình lại không quan tâm xem lớn lên ẻm như thế nào. Có lẽ mình nhớ đến cái tên Ten nhiều nhất là vì dăm bữa nửa tháng lên Fb, Twitter lại thấy một loạt bạn hỏi “Ten đâu, sao Ten không comeback”…v…v  lúc đó mình còn nghĩ “cái em này thần thánh thế nào mà cứ gọi hồn hoài, mệt ghê”. Ten trong mắt mình khi ấy là một người nghe danh thì nhiều nhưng mặt mũi chính xác như nào thì mình không biết.

Và rồi mọi chuyện đột ngột thay đổi vào ngày 24/2, khi teaser Baby don’t stop Play được tung ra. Mình vào xem vì tò mò, muốn thấy cái cậu Ten người ta suốt ngày réo tên rốt cục như thế nào. Và mình nhận ra mình sai, mình quá sai rồi, lẽ ra mình phải follow em từ lâu, lẽ ra mình phải xem Hit the stage :(( Không biết là mình đã xem đi xem lại đoạn Ten nhe răng cười trong teaser bao nhiêu lần nữa. Mình siêu thích bài hát vì giọng Ten quá hay, chất giọng đẹp, ngọt, rất hợp gu mình. Sau khi mò đi xem V Live, mình đổ gục dưới chân thiếu gia vì sao trên đời này lại có người chỉ cần phát âm cũng cute như thế. Hơn nữa, mình cực kỳ thích mèo, mà mắt Ten y như mắt mèo vậy, lúc cười hai mí mắt cong cong như mặt trăng quá sức xinh xắn.

Càng tìm hiểu về em, mình càng mê mệt em hơn. Cách nói chuyện, cử chỉ thì ngọt ngào như cục marshmallow nhưng thực ra 

vẫn rất đanh đá, hơi tí là hẹn anh em ra gặp riêng để đòi xử, cậu chingu Kun nói mấy câu sến sến với fan là bị kỳ thị, ăn cơm ở Ukraine Taeyong ko chịu húp súp là quắc mắc lên ra lệnh =)).

Mình rất thích các idol vẽ đẹp nhưng Ten không chỉ đơn giản là khéo tay mà còn thực sự có tính nghệ sĩ. Nghe câu chuyện Ten kể trên Night Night rằng nhiều khi em miệt mài vẽ xong rồi xem lại tác phẩm thấy quá đáng sợ, mình tự hỏi rốt cục trong đầu em chứa những tưởng tượng, suy nghĩ phong phú và sáng tạo đến mức nào. Và em cũng rất lầyyy, ai trêu em là em tung hứng trêu lại, như câu chuyện kể trên Night Night về búp bê Barbie, kể 1 thôi 1 hồi rồi cuối cùng chốt lại chỉ là nói đùa để đáp lại câu hỏi của Johnny thôi. Hóa ra cái thử thách đối mặt với ma trong Hit the stage, chỉ có lần hét đầu tiên của ẻm là thật, lần thứ hai là ẻm cố tình làm ra vẻ thảng thốt để phục vụ mục đích giải trí cho chương trình. Cậu bé chúng ta tưởng là ngây thơ, hường phấn, cần bảo vệ thật ra chẳng đơn giản tẹo nào =)).

Và cũng như bao bạn bias Ten khác, mình đã hiểu được cảm giác hụt hẫng mỗi khi Ten không tham vào các sự kiện của nhóm. Thích cái cậu này thật sự khổ, luôn sống trong bất an, thấp thỏm và trăn trở. Mới có mấy tháng bên em thôi mà mình cảm thấy mình vốn đã già lại càng già thêm mấy tuổi. Nhưng biết làm sao đây, đã lậm vào rồi thì không thoát ra nổi =)). Loài mèo đã xâm chiếm thế giới rồi thì mong SM hãy để loài Mười tự do tung hoành, có nhiều hoạt động đi!!!

40.png

10. "Chào mừng con đến với thế giới này."

Một đứa trẻ sơ sinh ra đời, đôi môi chúm chím, đôi mắt sáng ngời.

Vận mệnh sắp đặt cho anh trở thành chàng trai được hàng triệu người yêu thích, trong đó, có em.

Vào thời điểm bản thân em như đối diện với bốn bức tường đen âm u. Không niềm tin, không hy vọng. Không tin tưởng ai, lại càng không tin tưởng bản thân mình.

Anh xuất hiện.

Em dành tặng anh một lời cảm ơn. Cảm ơn vì đã xuất hiện.

Em dành tặng anh một lời khen. Chàng trai của em rất sáng sủa, tươi tắn, lại còn tốt tính.

Cuối cùng, em tặng anh một nhành hoa, giản đơn thôi, nó sẽ không đỏ rực như hoa hồng, đương nhiên, anh đâu có gai góc như nó. Một loài hoa nào đó, thanh khiết và sạch sẽ như nụ cười của anh vào ngày hôm đó.

À mà em nghĩ, sẽ chẳng có loài hoa nào thanh thuần như anh đâu nhỉ, chàng trai của em?

Vậy em tặng anh hoa anh thích nhé? Anh thích hoa gì?

Em không tặng hoa nữa. Em tặng em cho anh nhé?

 

Suốt những ngày bên anh, em vô số lần tưởng tượng sẽ có một ngày em sở hữu cho riêng mình một người bạn trai như anh. Dù chẳng ai bên cạnh. Nhưng mỗi bước đi đều như có ai đó sóng bước bên cạnh. Vì em lúc nào cũng nghĩ đến anh. Có được người như anh bên cạnh thì tốt biết mấy, anh nhỉ?

Đời người có hạn, mà tuổi trẻ thì lại là một quyển quy định khắc khe nhưng lại hơi bất cần. Nó buộc ta phải làm những gì mình thích, rồi nó lại buông thả cho ta cái quyền quyết định sai lầm. Hậu quả của việc vi phạm đó là sống một cuộc sống vô nghĩa, khá đắt. Nên em chọn làm theo nó, em chọn thương anh. Tuổi trẻ của em phẳng lặng nhưng cũng đầy điên cuồng, vì anh. Em sống ở một khoảng trời đơn giản, khi mà những bước chân mang đầy những mệt mỏi, em dừng lại, không than vãn, cuộc đời không lấy của ai tất cả, vậy nên em phải sống mà nhìn về phía trước để chẳng phải mất đi bất cứ thứ gì. Em điên cuồng, yêu anh. Đó là sự điên cuồng trong lòng. Em nhớ anh. Hoặc là, em luôn luôn nhớ anh. Như cái cảm giác hai người yêu nhau ở thời kỳ cuồng nhiệt. Chỉ hận không thể nhìn thấy anh 24/7.

Nhưng mà, em cũng biết, chúng ta có cuộc sống riêng của nhau. Với anh, có thể em chưa từng xuất hiện. Nhưng với em, anh đã từng bước bước vào thế giới của em, tham gia vào quãng đời nông cạn, bốc đồng của em, cùng em đi qua năm tháng. Em dùng cái cách yêu đơn phương một người để yêu anh, cũng như cái cách em từng yêu người kia, điên cuồng và lặng lẽ. Bỗng một ngày nhận ra mình đang đi trên con đường người đó từng đi, thật ngọt ngào. Nhưng một ngày, cũng trên con đường đó, mình nhận ra họ đã không còn là của mình nữa, thẩn thờ, à mà họ đã bao giờ là của mình đâu.

Em đã biết chấp nhận nó, từ rất lâu trước đây rồi. Thế nên, em chỉ hy vọng, anh có thể sống thật tốt, sống đúng theo cái quy định mà tuổi trẻ đặt ra. Yêu một người, mưu cầu hạnh phúc. Hẹn hò, bên người đó, tận hưởng những cảm giác mà đáng lý ra anh đã phải nhận được từ rất lâu rồi.

Chàng trai, hãy sống thật bình an, vui vẻ. Hãy nhớ, em sẽ không để anh phải cô đơn. Kể cả khi ngoài kia ngọn lửa đang cháy rực, em vẫn sẽ bảo vệ anh đến cùng. Bởi vì, em đã yêu anh, như thế, như thế, mãi mãi.
 

27.png

11. Chào Ten, cậu bạn của mình!

Lần đầu tiên mình nhìn thấy Ten là trong chương trình của tiền bối EXO, khi đó vẫn là SR Ten thôi nhưng mình thật sự gục ngã bởi nụ cười của Ten nó rất đẹp, thật sự rất đẹp. Kể từ khi đó mình bắt đầu chú ý đến Ten nhiều hơn, và trông đợi vào debut của NCT Ten. Mình rất hạnh phúc khi thấy Ten đứng trên sân khấu, sân khấu debut Ten bị trượt ngã nhưng vẫn xử lý rất tốt, trong chương trình Hit the stage mình đã thắc mắc tại sao phần trình diễn của Ten điểm thấp như vậy,  mình đã lo lắng Ten sẽ áp lực và không hài lòng với chính mình nhưng rồi mọi cố gắng của Ten được công nhận khi Ten giành chiến thắng trên sân khấu Uniform Ten đã khóc và mình cũng khóc theo Ten, điều đầu tiên Ten phát biểu là cảm ơn các anh đã thức đêm để dựng bài cho mình và bảo sẽ chăm chỉ hơn vì đó chỉ là sự bắt đầu. Điều đó đã làm mình thật sự ngưỡng mộ Ten, mặc dù bằng tuổi nhau nhưng Ten luôn là động lực để mình cố gắng hơn nữa.

Khoảng thời gian khó khăn của chúng ta mình sẽ không nhắc lại nữa nhỉ? Vì bây giờ Ten đã trở lại rồi. Lời thương thì thật sự không biết phải nói như nào nữa. Mình chỉ có thể nói là mình thương Ten, mình thật sự thương Ten, là thương chứ không phải thích hay yêu.

Ten à! Bây giờ và sau này Ten chỉ có thể hạnh phúc thôi nhé! Mình xin hứa sẽ luôn ủng hộ Ten kể cả là NCT Ten hay là Chittaphon bởi vì Ten đã có 1 vị trí ở đây - trong tim mình. Ten à! Ngoài kia sẽ có những điều sẽ làm Ten buồn nhưng Ten hãy nhớ luôn có những người yêu thương Ten như tụi mình sẽ bảo vệ Ten nên là Ten chỉ được hạnh phúc và hạnh phúc thôi nhé. 

Sân khấu kia là của Ten, Ten hãy đứng đó và tận hưởng nó, tụi mình sẽ dõi theo Ten. Ten à cho dù cậu là ai thì hãy hứa với mình sẽ chăm sóc tốt bản thân, phải thật hạnh phúc và cười nhiều lên nhé, Ten cười là cực phẩm luôn í :))

Mình muốn nói thật lòng thì Ten không phải người thương duy nhất của mình, người thương đầu tiên là người mang mình đến với Kpop, người thương thứ 2 chính là Ten, người thương thứ 3 có lẽ là định mệnh vì Ten chính là người mang mình đến gần hơn với cậu í. Thật sự cảm ơn Ten, cảm ơn vì tất cả, vì đã chọn SM.Ent để mình được biết đến Ten, vì đã debut, vì đã là NCT Ten để mình được hiểu, thương và đi cùng Ten, vì những gì Ten đã mang đến cho mình mặc dù chính cậu cũng không thể biết được. Ten à! Cậu là người đã đem lại ánh sáng cho những ngày khó khăn của mình khi mình trông thấy nụ cười của cậu, luôn khiến mình phải chăm chỉ hơn khi nhìn vào cậu. Mình đã tự hứa sẽ đền đáp cho những gì cậu đã giúp mình bằng cách sẽ luôn yêu thương và ủng hộ cậu.

Gửi Chittaphon - mình sẽ luôn thương cậu!
Gửi NCT Ten - mình sẽ luôn thương và ủng hộ cậu!
Gửi bạn Ten - mình sẽ luôn thương, ủng hộ cậu và cảm ơn cậu!
- Vy Vy -

bottom of page